NHỮNG TẤM GIẤY KHEN || Thơ trào phúng || Tác giả: Trần Minh Cường

NHỮNG TẤM GIẤY KHEN

Làng tôi năm ấy thật vui,
Nhà nhà thành tích, người người thi đua.
Từ anh giữ cổng cơ quan,
Đến cô quét lá cũng toàn “tiên tiến”.

Hội trường khẩu hiệu đỏ đèn,
Băng rôn căng thẳng như chen lên trời.
Ông trưởng đọc báo cáo dài,
Mồ hôi dân chảy… còn lời tung hô.

Trường kia trăm phần trăm giỏi,
Đứa nào cũng được học sinh ngoan hiền.
Nhưng chiều tan lớp ngoài hiên,
Trò chưa đọc nổi cái tên của mình.

Cô giáo cười rất hữu tình:
Quan trọng là phải đẹp hình báo cáo.
Điểm tô như lá mùa xuân,
Miễn sao tổng kết tưng bừng pháo tay.

Bệnh thành tích lạ như say,
Ai ai cũng thích khoác đầy huân chương.
Con đường thì vẫn ngập bùn,
Nhưng trên báo viết: “quê hương đổi đời”.

Bệnh viện đông nghẹt người ngồi,
Hành lang chật cứng như hồi chạy giông.
Ấy mà báo cáo cuối năm:
“Ngành y đạt chuẩn, nhân dân hài lòng!”

Xóm nghèo mái dột long tong,
Bữa cơm thiếu trước hụt sau quanh mùa.
Trên loa vẫn phát say sưa:
“Đời sống phát triển hơn xưa rất nhiều!”

Ông kia bụng phệ phiêu phiêu,
Đọc tham luận giữa bao điều mỹ miều.
Nào là “đột phá”, “vươn lên”,
Nghe xong chỉ thấy… cái tên phình to.

Cái bằng khen đẹp như mơ,
Treo đầy kín vách mà đời vẫn đau.
Có em bỏ học giữa chừng,
Có người thất nghiệp chẳng từng được nghe.

Nhưng rồi hội nghị kéo về,
Vỗ tay như sấm bốn bề hân hoan.
Ai không tung hứng lời vàng,
Dễ mang tiếng “thiếu tinh thần tiến công”.

Thành tích như lớp son hồng,
Phết lên vết nứt đang chồng tháng năm.
Người ta xây những tượng đài,
Mà quên xây lấy lòng dân thật thà.

Tôi nghe gió thổi ngoài xa,
Mang theo tiếng thở của bà mẹ nghèo.
Bà đâu cần giấy tuyên dương,
Chỉ mong con chữ đến trường đàng hoàng.

Bao giờ hết cảnh huy hoàng…
Trên trang báo cáo mà làng còn đau?
Bao giờ người dám nói thật,
Để đời thôi diễn những màu phấn son?

Hay còn những cuộc vinh danh,
Trao nhau bằng khen giữa căn phòng buồn…

Mời bạn đọc tiếp