NGƯỜI TA NÓI TÔI ĐIÊN
Người ta nói tôi điên
Vì tôi không sống như người ta vẫn sống,
Cứ ngửa mặt nhìn trời
Nghe mây trôi qua mắt
Nghe gió chạm vào hồn
Nghe trăng khuya rơi xuống những mái nhà im tiếng.
Người ta nói tôi điên
Vì tôi hay ngồi một mình cùng bóng tối,
Uống cạn những cơn say không tên
Rồi trò chuyện với hoa,
Với lá,Với màu xanh vừa úa
Với tiếng chim chiều lạc giữa mùa đông.
Tôi đem lòng mình gửi vào con chữ,
Lấy nỗi buồn pha mực viết nhân gian.
Có những đêm cầm cọ vẽ lang thang
Mà nghe tim mình loang như vệt màu cô độc.
Người ta đâu biết
Kẻ cô đơn thường nghe đời rất rõ.
Nghe tiếng côn trùng cựa mình trong cỏ,
Nghe một chiếc lá rơi cũng đủ nhói lòng.
Tôi đứng giữa trời đêm
Một mình như cái bóng,
Mà tim cứ liên hồi như bão nổi trong ngực sâu.
Có khi chỉ vì một vì sao vụt tắt
Cũng khiến tôi buồn suốt cả canh thâu.
Người ta nói tôi điên…
Ừ thì điên cũng được.
Ít ra tôi còn biết khóc trước một cánh hoa tàn,
Biết cúi xuống nhặt lên một linh hồn bé nhỏ
Giữa cuộc đời quá vội để yêu thương.
Nếu tỉnh táo là phải quên cảm xúc,
Phải cười vang dù lòng đã hoang vu,
Thì tôi xin làm kẻ điên bên cửa sổ
Ngày ngày nhìn trăng, nghe gió, ngắm mây trôi…
Để giữ cho tim mình
Vẫn còn biết rung động giữa cuộc đời.
22:09 – 17/05/2026
TMC
Mời bạn đọc tiếp

HÔM NAY TÔI TRỐN ĐỜI ĐƯỢC KHÔNG? || Thơ || Tác giả: Trần Minh Cường
HÔM NAY TÔI TRỐN ĐỜI ĐƯỢC KHÔNG? Tác giả: Trần Minh Cường Hôm nay tôi mệt, lòng chùng xuống Phố

NGƯỜI TA NÓI TÔI ĐIÊN || Thơ || Tác giả: Trần Minh Cường
NGƯỜI TA NÓI TÔI ĐIÊN Người ta nói tôi điên Vì tôi không sống như người ta vẫn sống, Cứ

NHỮNG TẤM GIẤY KHEN || Thơ trào phúng || Tác giả: Trần Minh Cường
NHỮNG TẤM GIẤY KHEN Làng tôi năm ấy thật vui, Nhà nhà thành tích, người người thi đua. Từ anh

CÔ HOA TỰ LẠC || Thơ tình || Tác giả: Trần Minh Cường
CÔ HOA TỰ LẠC Hoa khai nhất độ giữa xuân thì, Hương sắc lung linh tựa mộng vi. Phong nguyệt