RÙA CON VÀ ƯỚC MƠ BAY || Truyện thiếu nhi của Trần Minh Cường

RÙA CON VÀ ƯỚC MƠ BAY

Truyện thiếu nhi của Trần Minh Cường

Ngày nọ, trong một khu rừng xanh nằm bên dòng suối trong veo, có một chú rùa nhỏ tên là Rùa Xanh. Rùa sống dưới một gốc cây cổ thụ, ngày ngày chậm rãi bò quanh bìa rừng, tìm những chiếc lá non và ngắm nhìn thế giới. Rùa Xanh có một điều mà chẳng ai hiểu được: chú rất thích nhìn lên bầu trời.

Mỗi buổi sáng, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua vòm lá, đàn chim đã ríu rít gọi nhau bay đi. Chúng có thể bay qua những ngọn cây cao, vượt qua dòng suối, đến tận những ngọn núi xa xôi. Rùa Xanh thường ngước cổ nhìn theo, đôi mắt long lanh.

– Mình ước gì mình cũng được bay…

Một hôm, Rùa Xanh nói điều ước ấy với Thỏ Trắng. Thỏ đang nhảy nhót bên bờ suối, nghe vậy liền bật cười:

– Rùa mà đòi bay ư? Cậu có bốn chân ngắn, lại còn mang chiếc mai nặng như thế!

Rùa Xanh cúi đầu. Nhưng rồi chú lại nhìn lên bầu trời.

– Biết đâu mình làm được.

Từ hôm đó, Rùa bắt đầu tập bay. Ngày đầu tiên, chú trèo lên một mô đất cao, dang hai chân trước rồi nhảy xuống.

Bịch! Rùa rơi thẳng xuống đám cỏ.

Ngày thứ hai, Rùa lấy những chiếc lá lớn buộc vào hai bên mai, chạy thật nhanh rồi nhảy lên.

Bịch! Chú lại rơi xuống.

Ngày thứ ba, Rùa tìm một cành cây dài, đứng trên đó và tưởng tượng mình đang bay giữa những đám mây. Nhưng vừa bước ra mép cành, chú đã rơi tõm xuống bụi cây. Đàn chim trên cao nhìn thấy vậy, có con cười khúc khích.

– Rùa ơi, cậu không có cánh thì làm sao bay được?

Rùa Xanh buồn lắm. Chú trở về dưới gốc cây cổ thụ, nằm im hàng giờ. Cây Cổ Thụ Già nhìn xuống, khẽ hỏi:

– Cháu buồn chuyện gì vậy?

Rùa Xanh kể lại mọi chuyện. Cây Cổ Thụ Già im lặng một lúc rồi nói:

– Ước mơ là điều rất đẹp. Nhưng cháu phải nhớ, không phải ai cũng thực hiện ước mơ bằng cùng một cách.

– Cháu không hiểu.

– Rồi một ngày cháu sẽ hiểu.

Rùa Xanh vẫn không bỏ cuộc. Mỗi ngày, chú tập bò nhanh hơn. Chú học cách leo lên những mô đất cao. Chú quan sát đàn chim, học cách nhìn hướng gió và nhớ từng con đường trong khu rừng. Rùa không bay được. Nhưng chú ngày càng hiểu bầu trời hơn.

Rồi một ngày, một cơn bão lớn bất ngờ kéo đến. Gió thổi ào ào. Cành cây gãy răng rắc. Những chiếc lá bay đầy trời. Dòng suối vốn hiền hòa bỗng cuộn lên dữ dội. Đàn chim đang bay về tổ thì gặp gió lớn. Một chú chim non bị cuốn khỏi đàn.

– Cứu tôi với!

Rùa Xanh nghe tiếng kêu, lập tức bò về phía dòng suối. Chú nhìn thấy Chim Non đang mắc trên một nhánh cây thấp, bên dưới là dòng nước đang chảy xiết. Rùa Xanh không thể bay. Nhưng chú biết khu rừng. Chú nhớ phía bên kia dòng suối có một thân cây lớn đổ ngang, tạo thành chiếc cầu tự nhiên. Rùa lập tức bò theo con đường an toàn, vòng qua những bụi cây rồi gọi lớn:

– Chim Non! Đừng bay ngược chiều gió! Hãy đợi đến khi gió yếu rồi bay về phía cây cổ thụ!

Chim Non nghe lời. Rùa tiếp tục chỉ đường cho những chú chim khác.

– Bay về phía ngọn đồi!

– Đừng qua dòng suối!

– Ở đó có một hốc cây, mọi người có thể trú mưa!

Nhờ những con đường Rùa đã ghi nhớ trong nhiều năm, đàn chim cuối cùng cũng tìm được nơi trú ẩn. Khi cơn bão đi qua, bầu trời lại trong xanh. Chim Non bay xuống bên cạnh Rùa.

– Cảm ơn cậu!

Rùa Xanh mỉm cười.

– Không có gì.

Chim Non nhìn chiếc mai của Rùa rồi hỏi:

– Nhưng cậu vẫn muốn bay chứ?

Rùa ngước nhìn bầu trời. Lần đầu tiên, chú không cảm thấy buồn.

– Có chứ.

– Vậy sao cậu không buồn vì mình không có cánh?

Rùa suy nghĩ rất lâu rồi nói:

– Ngày trước, mình nghĩ muốn thực hiện ước mơ thì phải trở thành giống như những chú chim. Nhưng hôm nay mình hiểu rồi. Mình không cần trở thành chim. Mình chỉ cần trở thành một chú rùa thật giỏi.

Cây Cổ Thụ Già nghe thấy vậy, những tán lá rung lên trong gió như một nụ cười. Đàn chim bay vòng quanh Rùa Xanh. Một chiếc lông vũ nhỏ rơi xuống trước mặt chú.

Chim Non nói:

– Tặng cậu đấy. Để cậu nhớ rằng cậu cũng có một đôi cánh.

Rùa Xanh nhìn chiếc lông vũ, cảm động.

– Nhưng mình đâu có cánh?

Chim Non cười:

– Có chứ. Đôi cánh của cậu là lòng can đảm.

Từ hôm ấy, mỗi sáng Rùa Xanh vẫn ngước nhìn bầu trời. Chú vẫn thích những đám mây trắng, vẫn thích tiếng chim gọi nhau và đôi khi vẫn mơ được bay qua những ngọn núi xa. Nhưng Rùa không còn cố biến mình thành một chú chim. Chú bắt đầu khám phá những con đường dưới mặt đất mà chưa con vật nào từng đi qua. Chú giúp những con vật nhỏ tìm đường về nhà. Chú dẫn các bạn đến những dòng suối trong lành và những cánh đồng đầy hoa. Và rồi, một ngày nọ, Thỏ Trắng chạy đến hỏi:

– Rùa Xanh, cậu có còn ước mơ bay không?

Rùa ngước nhìn bầu trời, mỉm cười:

– Có.

– Thế cậu đã bay được chưa?

Rùa nhẹ nhàng bước tiếp.

– Rồi.

Thỏ Trắng ngạc nhiên:

– Bay bằng cách nào?

Rùa đặt chiếc lông vũ lên mai, cười thật tươi:

– Bằng cách không bỏ cuộc.

Trên cao, đàn chim cất tiếng hót. Dưới mặt đất, Rùa Xanh tiếp tục bước đi chậm rãi nhưng đầy tự tin. Bởi chú đã hiểu một điều mà trước đây chưa ai nói cho chú biết. Không phải ai cũng cần đôi cánh giống nhau để bay. Có những đôi cánh nằm trong chính trái tim của chúng ta.

Và từ ngày ấy, trong khu rừng, mỗi khi một con vật nhỏ nói về một ước mơ tưởng chừng không thể thực hiện, mọi người không còn cười nữa. Họ nhìn về phía Rùa Xanh. Bởi họ biết, đôi khi điều kỳ diệu nhất không phải là bay lên bầu trời. Mà là dám bước đi trên con đường của chính mình, dù con đường ấy khác với tất cả những người khác.

Mời bạn đọc tiếp

ĐẠO DIỄN TRẦN MINH CƯỜNG VÀ 1054 LINK BÁO QUỐC TẾ

Tran Minh Cuong: Telling Vietnamese Cultural Stories Across Television, Music and Literature 1 PR Published Pages 1 https://www.local3news.com/online_features/press_releases/tran-minh-cuong-telling-vietnamese-cultural-stories-across-television-music-and-literature/article_fd69ecc7-e68c-5480-88df-28ac7dc80de5.html 2 https://www.kvoa.com/online_features/press_releases/tran-minh-cuong-telling-vietnamese-cultural-stories-across-television-music-and-literature/article_a961ba19-98f3-5d1d-bb09-d28a77f14a7d.html