CÁI TÚI CỦA QUAN CÓC
Ở Đầm Sen nọ, loài vật bầu Cóc Tía làm quan coi kho lương. Ngày nhậm chức, Cóc đứng trên một chiếc lá sen, bụng phình to, hai chân chắp sau lưng, long trọng tuyên bố:
– Ta làm quan không vì ruồi muỗi!
Vừa dứt lời, một con muỗi bay ngang, cóc phóng lưỡi.
Chụp!
Nuốt xong, Cóc lau mép:
– Cái đó… là phản xạ công vụ.
Cả đầm vỗ tay.
Từ ngày làm quan, bên hông Cóc lúc nào cũng đeo một cái túi bằng da cá trê. Cua muốn đào hang gần bờ, bỏ vào túi một con giun.
Ếch muốn được gáy sau giờ ngủ, bỏ vào túi hai con muỗi. Rắn Nước muốn bò qua khu vực cấm, kín đáo nhét vào một ổ trứng chim.
Ai hỏi, Cóc đều nghiêm mặt:
– Quà của dân, không nhận thì mất đoàn kết.
Lạ thay, cái túi nhận mãi vẫn lép.
Cóc thường giơ túi cho cả đầm xem rồi than:
– Các ngươi nhìn đi! Ta làm quan bao năm, túi vẫn rỗng!
Muông vật nhìn cái túi lép, ai cũng thương.
*****
Một năm, Đầm Sen cạn nước, cá nằm ngáp trên bùn, ếch con bụng lép, rùa già bò ba ngày vẫn không tìm được một vũng nước.
Rừng Trên nghe tin, gửi xuống một trăm chum nước cứu hạn, cóc Tía đích thân ra nhận.
Nó đứng trên bờ, nước mắt chảy thành hai hàng:
– Nhìn đồng loại khát, lòng ta… khô hơn cả đầm!
Đêm ấy, chín mươi chum nước được chuyển vào hang Cóc, mười chum còn lại đem chia cho cả đầm.
Cóc đứng trên lá sen, nghẹn ngào:
– Nước ít… tình nhiều!
Muông vật khát đến khô cổ vẫn cố vỗ tay.
Có con còn nói:
– Quan Cóc tốt thật. Có mười chum mà chia hết cho dân.
Chỉ có Rùa già nhìn những vệt nước kéo dài về phía hang Cóc, Rùa không nói. Sáng hôm sau, người ta thấy mai Rùa úp bên bờ đầm, không ai biết Rùa đã đi đâu.
Cóc cho dựng một tấm bảng:
“RÙA GIÀ, TẤM GƯƠNG SỐNG TIẾT KIỆM NƯỚC”
Rồi cả đầm tiếp tục khát.
*****
Một đêm, Cóc Tía nằm mơ thấy mình chết, nó ôm cái túi da cá trê xuống tận đáy đầm.
Ở đó, một con Cá Chép Trắng già nua hỏi:
– Trong túi ngươi có gì?
Cóc cười:
– Ta làm quan thanh sạch, túi rỗng.
Cá Chép Trắng mở túi, tiếng Ếch con khóc vì khát vọng ra, tiếng Cá quẫy trên bùn vọng ra.
Tiếng Rùa già thở dốc vọng ra, rồi từng giọt nước từ trong túi chảy xuống. Mỗi giọt hóa thành một hòn đá, đá chất đầy đáy đầm.
Cá Chép Trắng nhìn Cóc:
– Túi ngươi không phải không đáy.
– Vậy vì sao bỏ bao nhiêu cũng không đầy?
Cá Chép đáp:
– Vì lòng ngươi sâu hơn đáy đầm.
Cóc Tía hét lên, nó giật mình tỉnh giấc.
Mồ hôi ướt cả bụng.
Bên cạnh, cái túi da cá trê vẫn nằm im, cóc nhìn cái túi rất lâu.
Ngoài đầm, tiếng Ếch con kêu khát vọng vào, cóc kéo túi lại gần.
Đo thử miệng túi. Rồi gọi Nhện Thợ đến, ghé tai dặn nhỏ:
– Ngày mai…
Cóc liếc ra cửa hang.
– May cho ta một cái túi lớn hơn.
Mời bạn đọc tiếp

MÔN: KỊCH BẢN – STORYLINE Chủ đề: TỪ Ý TƯỞNG ĐẾN CÂU CHUYỆN
GIÁO ÁN BUỔI 1 MÔN: KỊCH BẢN – STORYLINE Chủ đề: TỪ Ý TƯỞNG ĐẾN CÂU CHUYỆN Biên soạn Thạc

ĐỜI NGƯỜI NGẮN LẮM, HƠN THUA LÀM GÌ – Trần Minh Cường
Đời người ngắn lắm, đừng dành quá nhiều thời gian để hơn thua. Đời người ngắn lắm, vậy mà nhiều

TẢN VĂN VÀ TRUYỆN NGẮN – Trần Minh Cường
TẢN VĂN VÀ TRUYỆN NGẮN 🌸Biên soạn: Trần Minh Cường 🌼23/12/2024 TP HCM 🌹Vui lòng ghi nguồn khi sử dụng.

PHÂN BIỆT CA DAO VÀ TỤC NGỮ – Trần Minh Cường
PHÂN BIỆT CA DAO VÀ TỤC NGỮ Trần Minh Cường 7/2022 Ca dao và tục ngữ – Hai kho tàng

PHÂN BIỆT “CHUYỆN” VÀ “TRUYỆN” – Trần Minh Cường
PHÂN BIỆT “CHUYỆN” VÀ “TRUYỆN” ĐỪNG NHẦM NỮA! Trần Minh Cường 12:17 – 27/6/2025 Trong tiếng Việt, không ít người

NGƯỜI TỬ TẾ – GIỮA GIÁ TRỊ ĐẠO ĐỨC VÀ CƠ CHẾ TRÌNH DIỄN – Trần Minh Cường
NGƯỜI TỬ TẾ – GIỮA GIÁ TRỊ ĐẠO ĐỨC VÀ CƠ CHẾ TRÌNH DIỄN Tử tế thường được xem là