NHÀ TÔI SAU CƠN LỐC ĐI QUA – Tản văn của Trần Minh Cường

  1. NHÀ TÔI SAU CƠN LỐC ĐI QUA

Tôi đang sống giữa Thành phố, nơi những ngày trôi qua lúc nào cũng vội. Sáng chen mình trong dòng xe, chiều trở về giữa những con đường sáng đèn, rồi đêm xuống lại cặm cụi với công việc. Thành phố rộng lớn đến mức đôi khi người ta tưởng mình đã quen với việc xa nhà. Nhưng thật ra, có những nơi càng xa thì lòng càng nhớ, càng lâu không trở về thì trong tim càng có một khoảng trống chẳng gì lấp được… Lâu lắm rồi tôi chưa về nhà.

Nhà tôi ở một miền quê xa thành phố. Ở đó có mái nhà cũ, có hàng cây trước ngõ, có khoảng sân mà ngày bé tôi từng chạy chân trần, có tiếng mẹ gọi mỗi buổi chiều và dáng cha lặng lẽ ngồi bên hiên. Tôi đã từng nghĩ những thứ ấy sẽ mãi ở đó, bình yên như cách chúng vẫn bình yên trong ký ức của mình. Cho đến một buổi tối, tôi nghe tin quê nhà vừa đi qua một cơn lốc. Chỉ một cơn lốc thôi mà lòng tôi chao đảo.

Người ta nói lốc đi qua rất nhanh. Nó đến bất ngờ, cuốn theo mái tôn, bẻ gãy cây cối, quật ngã những thứ tưởng như đã đứng đó từ bao nhiêu năm. Nhưng với một người đang ở cách quê nhà 90 cây số như tôi, cái đáng sợ nhất không phải là tiếng gió, mà là cảm giác bất lực khi chỉ biết đứng giữa thành phố, cầm điện thoại trong tay và chờ một tiếng nói từ quê nhà. Tôi gọi về. Đầu bên kia im lặng vài giây, rồi giọng ba tôi vang lên.

– Nhà mình bị tốc mái rồi con.
Tôi không biết phải nói gì, tôi chỉ hỏi.
– Mọi người có sao không ba?
– Không sao. Người không sao là được rồi.

Ba nói nhẹ tênh, như thể mái nhà mất đi chỉ là một chuyện nhỏ. Nhưng tôi biết, với cha mẹ, mái nhà ấy đâu chỉ là những tấm tôn, những thanh gỗ hay bức tường. Đó là nơi họ đã sống gần cả một đời. Là nơi từng che nắng, che mưa cho những đứa con. Là nơi tôi đã lớn lên, rồi một ngày xách hành lý rời đi, để lại sau lưng những người thương mình nhất. Tôi ngồi rất lâu bên cửa sổ.

Ngoài kia, Thành phố vẫn sáng. Những tòa nhà cao tầng rực ánh đèn. Xe cộ vẫn chạy, người ta vẫn cười nói, những quán ăn vẫn đông khách. Thành phố chẳng vì một mái nhà ở quê tôi bị tốc mà chậm lại một giây. Chỉ có lòng tôi là đứng lại.

Tôi nhớ cái mái nhà cũ. Nhớ những buổi trưa hè nằm nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn. Nhớ những đêm mất điện, cả nhà kéo ghế ra trước hiên ngồi hóng gió. Nhớ mùi khói bếp, mùi đất sau cơn mưa, nhớ tiếng mẹ gọi vọng từ trong nhà. Nhớ cả những điều ngày trước tôi từng cho là bình thường đến mức chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ nhớ. Có lẽ con người ta chỉ thật sự hiểu giá trị của một mái nhà khi mình đã đi đủ xa. Cũng như chỉ đến khi nghe tin nhà mình bị lốc cuốn qua, tôi mới nhận ra đã lâu đến thế nào mình chưa trở về.

Tôi nhìn lên bầu trời Thành phố. Không biết ở quê lúc ấy trời đã yên chưa. Không biết mẹ có đang gom lại những tấm tôn bị gió quật xuống sân không. Không biết cha có đang đứng dưới mái hiên nhìn lên khoảng trời vừa bị gió xé toạc và tôi muốn về. Muốn bỏ hết công việc, bỏ những cuộc hẹn, bỏ những ngày tháng tất bật của thành phố để chạy ngay về nhà. Nhưng khoảng cách vẫn ở đó và tôi bỗng thấy thương cha mẹ đến nghẹn lòng.

Suốt bao năm qua, tôi cứ nghĩ mình đi xa là để kiếm tìm một cuộc sống tốt hơn. Tôi cứ nghĩ chỉ cần mình thành công, có một công việc ổn định, có thể lo được cho gia đình, thì như thế là đủ. Nhưng đêm nay, khi nghe tin mái nhà bị tốc, tôi mới hiểu có những thứ tiền bạc không thể thay thế. Một mái nhà có thể lợp lại. Một hàng cây có thể trồng lại. Nhưng những năm tháng mình đã bỏ lỡ bên cha mẹ thì không thể nào dựng lại được, tôi gọi về lần nữa.

– Con sẽ tranh thủ về.
Ba im lặng một lúc rồi nói.
– Ừ, về đi con.

Ba chỉ nói như vậy thôi mà mắt tôi cay xè. Có lẽ ba đã chờ câu nói đó lâu rồi. Cơn lốc đã đi qua nhà tôi. Nó để lại những tấm tôn nằm ngổn ngang, những cành cây gãy, một khoảng trời trống hoác trên mái nhà. Nhưng có một điều cơn lốc không thể cuốn đi được… đó là tình thân.

Đêm ấy, giữa Thành phố đầy ánh sáng, tôi ngồi một mình và nhớ về căn nhà nhỏ nơi quê xa. Tôi hiểu rằng, dù mình có đi bao nhiêu nơi, sống giữa bao nhiêu phố xá, có bao nhiêu căn phòng để trở về, thì trong sâu thẳm lòng mình vẫn chỉ có một nơi được gọi là nhà. Nơi có ba, có mẹ. Có những người vẫn luôn chờ mình trở về và có một mái nhà, dù sau cơn lốc chỉ còn trơ lại một phần mái, vẫn đủ sức che chở cho cả một đời ký ức.

Tôi đã xa nhà quá lâu rồi, có lẽ đã đến lúc tôi trở về. Không phải chỉ để sửa lại mái nhà sau cơn lốc. Mà để sửa lại một khoảng trống trong lòng mình, khoảng trống được tạo nên từ những tháng ngày tôi mải miết đi xa mà quên mất rằng, ở quê nhà, có những người chưa bao giờ thôi ngóng đợi một đứa con trở về.

TP HCM – 02:00 – 21/8/2026
TMC

Nhà tui màu xanh… không phải ba mẹ thích màu xanh…
Vì tôi mệnh mộc…

Mời bạn đọc tiếp