ĐÊM SÀI GÒN – ĐÈN ĐỎ, ĐÈN VÀNG, ĐÈN XANH | THƠ

ĐÊM SÀI GÒN – ĐÈN ĐỎ, ĐÈN VÀNG, ĐÈN XANH

Sài Gòn thức giữa đêm sâu,
Đèn treo góc phố rải màu thời gian.
Đỏ dừng bước, chậm mơ màng,
Vàng như một thoáng lỡ làng lặng im.

Xanh lên, bóng lẻ đi tìm,
Một vòng lặp cứ nối liền đời nhau.
Ngã tư vắng, phố không màu,
Chỉ còn ánh sáng hắt vào màn đêm.

Lạnh đêm Sài Gòn êm đềm,
Không buốt giá, cũng chẳng mềm hơi sương.
Người xe ôm, kẻ lạc đường,
Gánh hàng dọn vội, ánh buồn chênh chao.

Gió len qua những mái cao,
Tiếng xe vọng lại, lao xao lá gầy.
Giữa đêm thành phố ngủ say,
Có ai còn thức đong đầy nhớ thương?

Đèn xanh, đèn đỏ, đèn vàng,
Chớp qua đời sống, dọc ngang phận người.
Có người vội vã ngược xuôi,
Có người đứng lặng, giữa trời mông lung.

Mời bạn đọc tiếp

ĐỢI || THƠ

ĐỢI Trần Minh Cường TN-31/5/2025 Cơn gió đợi ai mà bay mải miết Thổi qua rừng, qua núi, đến trời

TRỜI CÓ MƯA KHÔNG? || THƠ

TRỜI CÓ MƯA KHÔNG? Thơ: Trần Minh Cường Một trưa buồn 30/5/2025 tại HTV Trời có mưa không…? Anh không

NGẨN NGƠ SẦU || THƠ

NGẨN NGƠ SẦU Thơ: Trần Minh Cường Chiều lạc lõng, hồn rơi giữa khoảng không, Gió không thổi, mà lòng

SAU MỘT CUỘC TÌNH – THƠ

SAU MỘT CUỘC TÌNH – THƠ Tác giả: Trần Minh Cường #TranMinhCuong Em ra đi giữa ngày xanh vắng, Trời