NGẨN NGƠ SẦU || THƠ

NGẨN NGƠ SẦU
Thơ: Trần Minh Cường
Chiều lạc lõng, hồn rơi giữa khoảng không,
Gió không thổi, mà lòng sao chao đảo?
Một tiếng chim lạc giữa trời cao thẳm,
Cũng đủ làm tim ta thắt một dòng đau.
Ngẩn ngơ đứng – chẳng biết đi hay ở,
Bước chân quen giờ cũng hóa lạ lùng.
Cây ven lối sao như vừa rụng lá,
Hay là ta đang trút bớt nhớ nhung?
Không ai gọi, mà nghe hồn thổn thức,
Không ai xa, mà sao thấy xa xăm.
Một nỗi buồn không tên vừa lặng lẽ,
Chạm vào tim, không tiếng cũng âm thầm.
Đôi mắt cũ từng long lanh mùa hạ,
Giờ thẫn thờ như đã quên mùa sang.
Môi không nói – nhưng lòng đầy tê tái,
Ngẩn ngơ sầu… như sỏi giữa đại ngàn.

Mời bạn đọc tiếp

ĐỢI || THƠ

ĐỢI Trần Minh Cường TN-31/5/2025 Cơn gió đợi ai mà bay mải miết Thổi qua rừng, qua núi, đến trời

TRỜI CÓ MƯA KHÔNG? || THƠ

TRỜI CÓ MƯA KHÔNG? Thơ: Trần Minh Cường Một trưa buồn 30/5/2025 tại HTV Trời có mưa không…? Anh không

NGẨN NGƠ SẦU || THƠ

NGẨN NGƠ SẦU Thơ: Trần Minh Cường Chiều lạc lõng, hồn rơi giữa khoảng không, Gió không thổi, mà lòng

SAU MỘT CUỘC TÌNH – THƠ

SAU MỘT CUỘC TÌNH – THƠ Tác giả: Trần Minh Cường #TranMinhCuong Em ra đi giữa ngày xanh vắng, Trời