CHIỀU BUỒN TRÊN QUÊ CŨ – THƠ

CHIỀU BUỒN TRÊN QUÊ CŨ – THƠ
Tác giả: Trần Minh Cường 
Chiều buông rơi trên xóm nhỏ quê xưa
Nắng cuối ngày nghiêng nghiêng vàng rơm rạ
Mặt sông lặng, con đò nằm im bóng
Lặng lẽ chờ, không ai còn qua.
Gió nhẹ thổi qua đồng thơm mùi lúa
Ụ rơm vàng ngủ yên giữa trời chiều
Tiếng mõ trâu ngân vang từng nhịp nhớ
Bước chân ai khuất bóng bên đìu hiu.
Chiều quê buồn như câu hát năm nào
Khói bếp lam đưa ta về ngày cũ
Bà đan rổ, mẹ nhen bếp rơm hồng
Mà giờ đây… tất cả đã xa…
Chiều quê buồn, buồn nhưng không tuyệt vọng
Chỉ dịu dàng khơi ký ức trong tim
Về một thời ta còn thơ bé
Bên hàng cau, bên mái tranh im lìm…
Lũ trẻ con không còn chơi trốn bắt
Tiếng cười vang giờ cũng hóa mơ hồ
Chỉ còn lại vài cánh hoa dại gió
Run rẩy buồn trong khoảng lặng chiều buông…

Mời bạn đọc tiếp

ĐỢI || THƠ

ĐỢI Trần Minh Cường TN-31/5/2025 Cơn gió đợi ai mà bay mải miết Thổi qua rừng, qua núi, đến trời

TRỜI CÓ MƯA KHÔNG? || THƠ

TRỜI CÓ MƯA KHÔNG? Thơ: Trần Minh Cường Một trưa buồn 30/5/2025 tại HTV Trời có mưa không…? Anh không

NGẨN NGƠ SẦU || THƠ

NGẨN NGƠ SẦU Thơ: Trần Minh Cường Chiều lạc lõng, hồn rơi giữa khoảng không, Gió không thổi, mà lòng

SAU MỘT CUỘC TÌNH – THƠ

SAU MỘT CUỘC TÌNH – THƠ Tác giả: Trần Minh Cường #TranMinhCuong Em ra đi giữa ngày xanh vắng, Trời