GIỌT THU RƠI – Thơ của Trần Minh Cường

GIỌT THU RƠI

Giọt mưa thu ngoài ngõ
Rơi nghiêng trên mái nhà,
Giòn như tiếng em cười
Vỡ vào trưa rất lạ.

Giọt mưa thu ngoài ngõ
Trong veo tựa mắt em,
Vang như lời em hát
Đánh thức một con tim.

Tôi ngồi nghe mưa xuống,
Nghe phố chợt dịu dàng,
Mà sao trong lồng ngực
Có mùa thu lang thang.

Có phải em vừa đến
Trong một thoáng mưa rơi?
Hay là miền ký ức
Vừa gọi tên một người?

Giọt mưa thu ngoài ngõ
Cứ rơi mãi không thôi,
Giòn như ngày em cười,
Vang như lời em hát.

Và tôi ngồi lặng lẽ
Giữa một trưa thu rơi,
Để nghe từng giọt nhớ
Đánh thức lại tim tôi.

12:30 – 31/8/2026
TMC

Mời bạn đọc tiếp